Về cha già Quynh

Bài điếu của cha Tổng đại diện trong lễ an táng Đức Ông Laurensô

Ngày đăng:06-04-2017 |4:21 PM | 1224 Lượt xem

Bài điếu của Cha Giu-se Nguyễn Văn Thông,

Tổng đại diện linh mục đoàn Hải Phòng,

trong lễ an táng Đức Ông Laurensô Phạm Hân Quynh

Giờ phút này con muốn được xưng hô với Đức Ông theo cái cách đã in sâu vào trái tim con từ khi con còn tấm bé.

Cha ơi, cha ơi, thế là Thánh lễ cuộc đời cha đã hoàn tất. Cha ra đi để về cùng Chúa. Từ nay chúng con không còn nhìn thấy cha trên bàn thờ mỗi ngày, không còn được nghe tiếng cha dạy bảo nữa, nhưng tất cả những gì thuộc về cha, khuôn mặt, giọng nói, tiếng cười, dáng đi, cử chỉ, nhân cách, phong cách của cha, còn đọng lại nguyên vẹn trong con tim khối óc và trong ký ức của mỗi người chúng con. Cho dù thời gian có qua đi, thời thế có thể đổi thay, thì tình cảm của chúng con dành cho cha vẫn nguyên vẹn, mãi mãi không phôi phai.

Cha ơi, suốt cuộc đời trần gian, cả cuộc đời thánh hiến, cha chỉ tâm niệm một điều : "Tôi là linh mục Việt Nam". Vâng, chỉ thế thôi. Đơn giản quá phải không cha? Không, không  hề đơn giản chút nào. Cha biết rất rõ và chúng con cũng biết như thế. Đó là con đường thập giá thật sự của đời cha.

Là linh mục, cha là người của Chúa và Giáo Hội. Cha đã can đảm đương đầu với mọi thử thách. Cha luôn đứng về phía Chúa, luôn thưa vâng với Chúa và nói không với những âm mưu chống lại Giáo Hội.

Cha đã sánh ví giáo phận Hải phòng những năm sau biến cố 1954 như một thân thể bị đánh tơi bời. Cha như người thầy thuốc băng bó và chữa lành các vết thương. Các giáo xứ như đàn chiên tản mác bơ vơ, cha đã lặn lội ngược xuôi để quy tụ họ về bên Đức Giám Mục, là chủ chăn đích thực của giáo phận. Đoàn chiên ấy bị sói dữ rình rập cắn xé ngày đêm, cha đã giang tay xả thân để bảo vệ họ. Nơi cha chúng con nhận ra hình ảnh của người mục tử đích thực. Cái thân thể giáo phận ấy đã dần được bình phục. Đoàn chiên giáo phận vẫn được an lành. Sứ mệnh lịch sử ấy cha đã chu toàn. Ba mươi năm bị quản chế và buộc cư trú là minh chứng cho tấm lòng trung tín và tinh thần can trường của cha.

Cha chấp nhận bị chống đối, bị hiểu lầm và bị từ khước. Cha chỉ muốn là linh mục Việt Nam. Là linh mục của Chúa và của Giáo Hội, nhưng đồng thời cha muốn là linh mục Việt Nam, nghĩa là cha yêu mến tổ quốc và dân tộc Việt Nam. Cha muốn phục vụ và làm vẻ vang tổ quốc và dân tộc Việt Nam. Cha mong muốn và xây dựng một giáo hội Việt Nam. Giáo hội này phải hiệp thông hoàn toàn với Giáo Hội hoàn vũ, nhưng đồng thời cũng bén rễ sâu vào nền văn hóa và lịch sử dân tộc.

Ước nguyện của cha đã gặp được luồng gió mới của Chúa Thánh Thần, đó là những định hướng của thư chung Hội Đồng Giám Mục Việt Nam năm 1980, là xây dựng Giáo Hội có một nếp sống và một lối diễn tả đức tin phù hợp với truyền thống dân tộc Việt Nam. Đặc biệt với Tông Huấn Giáo Hội tại Á Châu của Đức Chân phước Giáo Hoàng Gio-an Phao-lô II thì ý nguyện của cha như diều gặp gió, như cánh chim thỏa sức bay bổng trên bầu trời. Nhờ những suy tư của cha, mà giờ đây cái nhìn của người Công giáo Việt Nam về những vấn đề như Thành Hoàng, đạo Mẫu, đạo Phật, Tứ bất tử hay ca dao tục ngữ v.v... đã trở nên sáng sủa hơn, và đó chính là mảnh đất tốt để gieo rắc hạt giống Tin Mừng. Cha đã kiên định và cha đã đúng.

Để thực hiện tâm nguyện của mình là linh mục Việt Nam, cha theo sát mẫu gương của thánh Lau-ren-xô quan thầy, là nhận những người nghèo làm kho tàng của mình. Cha đã đồng hành cùng người nghèo, cùng suy tư, chia sẻ và nâng đỡ họ. Ít có người giầu có như cha, nhưng cũng chẳng có ai nghèo như cha, vì cha đã trở nên người nghèo giữa những người nghèo. Nhưng cha đã làm cho chúng con trở nên những giàu có, những người giàu có mà không của cải trần gian nào có thể sánh ví được.

Cha đã làm cho đức tin của chúng con ngày thêm vững mạnh. Chúng con đã nên giầu có nhờ được khám phá và múc lấy kho tàng giáo lý của Chúa. Chúng con đã trở nên giầu có nhờ những tác phẩm tâm huyết cha để lại. Chúng con đã trở nên giầu có nhờ biết bao lớp các em học sinh nghèo được cha giúp đỡ, để tiếp tục công việc học văn hóa hầu mong sau này sẽ là những người xây dựng Giáo Hội và quê hương Việt Nam.

Cha ơi, suốt đời cha phấn đấu cho một lý tưởng, cha sống cho một tâm nguyện : "Tôi là linh mục Việt Nam". Vì lý tưởng và tâm nguyện ấy, cha đã chấp nhận bị chống đối, bị hiểu lầm và bị từ khước. Nhưng chân lý dần dần đã được sáng tỏ. Đến hôm nay chúng con nhận ra rằng : cha đã đúng và cha đã chiến thắng.

Khi vinh hạnh được tiếp kiến vị đại diện Chúa Ki-tô nơi trần gian, là Đức Thánh Cha Gio-an Phao-lô II, ngài đã nói với cha như để ghi nhận những gì cha đã đóng góp cho Giáo Hội : "Con đã chịu đau khổ nhiều vì Giáo Hội."

Nếu Đức Thánh Cha Bê-nê-đích-tô XVI đã nói thánh Lau-ren-xô được xem là nhân vật tiêu biểu cho đức bác ái của Hội Thánh, thì chúng con cũng xin mượn ý ấy mà nói rằng cha là linh mục tiêu biểu của Giáo Hội Việt Nam.

Cha ơi, cha ra đi để lại cho chúng con muôn vàn thương nhớ. Nhưng chúng con tin cha vẫn hiện diện giữa chúng con và cha luôn cầu bầu cùng Chúa cho chúng con, để những gì cha đã gieo trồng sẽ trổ sinh hoa trái trong cuộc đời chúng con.

Chúng con yêu mến cha! Chúng con kính trọng cha! Chúng con biết ơn cha! Để tỏ lòng yêu mến, biết ơn và kính trọng cha, chúng con nguyện sống xứng đáng với những gì cha đã dành cho chúng con.

Nguyện xin Thiên Chúa giàu lòng thương xót đón nhận cha và ban thưởng cho cha triều thiên chiến thắng trên quê trời.

Đoàn chúng con đồng bái biệt!

Lm Giu-se Nguyễn Văn Thông

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi