Văn - thơ - nhạc - nghệ

Thư gửi con gái

Ngày đăng:02-02-2018 |2:49 PM | 907 Lượt xem

THƯ GỬI CON GÁI

Nhà mình mỗi Bố con trai,

Sao như người ở, hết sai lại vòi.

Đón con,thấy kẹo, con đòi,

Đèo vợ thấy váy, hẹp hòi chi anh.

Nhà ta lắm Vịt đã đành,

Đàn ông mỗi mống tan tành tự do.

Gió mùa con ốm, con ho,

Mẹ lại giục Bố mua cho cam,đường.

Mẹ đau đầu, Bố phải thương,

Quần áo giặt giũ, Mẹ giương mắt nhìn.

Sáng ra mỳ gói ăn liền,

Mẹ bát phở Ba chục nghìn vẫn kêu. 

Mẹ Sư Tử, nào dám trêu,

To tiếng một tý là kêu bầy đàn,

Thế nên chẳng dám phàn nàn,

Cắt cơm, cấm vận khỏi bàn tán chi.

Mẹ ơi, tuổi Bố con gì,

Còng lưng, gánh nặng thôi thì kiếp trâu.

Hay là con ấy gâu gâu,

Chứ nào có phải ở đâu kiếp người.

Con ơi, Bố vẫn gượng cười,

Lo toan cuộc sống cho đời ấm êm.

Bây giờ Bố chẳng nói thêm,

Mẹ con mà biết chắc đêm ra rìa.

Có phải bóng Mẹ đằng kia,

Bố xin tạm nghỉ, đầu lìa như chơi.

Nói xong mệt đứt cả hơi,

Mong sao đến tối... Mẹ thời buông tha.

 

Trần Ngọc Hân

 

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi