Văn - thơ - nhạc - nghệ

Nhà thơ, nhà văn Paul Thérèse Hồ Dzếnh, p.2

Ngày đăng:21-06-2019 |4:10 AM | 112 Lượt xem
 Nhà thơ, nhà văn Paul Thérèse Hồ Dzếnh
 

Nhà văn Công giáo :

Trong “ Tác phẩm đầu xuân ”, xuất bản năm 1944, Hồ Dzếnh trình làng sáu bài dưới nhiều bút hiệu khác nhau được nhà nghiên cứu văn học Võ Long Tê nhận định là một “ Tuyên ngôn văn chương Công giáo Việt Nam”.

Ở “ Lời nói đầu”, Paul Thérèse Hồ Dzếnh đã gửi gắm một cách thanh nhã, chân thành và ý nghĩa về Đức tin, Tình yêu của ông vào văn chương:

“Tác phẩm đầu xuân” đến tay các bạn trong những ngày đẹp đẽ nhất. Đó không phải là tập sách của một nhóm người, mà là của cả một lý tưởng xây dựng trên Tôn giáo, trên Tình Yêu.

“Cái hoài bão rộng lớn, vài chục trang chữ chỉ có thể sơ phác và khiến người đọc suy rộng đến. Nhưng chúng tôi đã lo lắng bao nhiêu! Bạn đọc sẽ nghĩ thế nào khi rơi vào tay các bạn cái món quà văn chương thanh nhã này làm bằng sự Tận Tâm và lòng thờ kính Chúa !”

“Chúng tôi biết rằng nếu không phác ra con đường đi, dẫu chỉ phác ra, sẽ không bao giờ đến kết quả. Chúng tôi biết rằng, rồi ra, bao nhiêu công trình bền vững rạng rỡ sẽ được người ta đặt dưới chân Chúa, sẽ được xem như là những tác phẩm xứng đáng nhất của văn chương Việt Nam”.

Và đây là bài “Thơ và Chúa” trong “Tác phẩm đầu xuân” :

“Cao hơn nghĩa Chúa rất Chúa
Trọn Lành trên mọi Trọn Lành
Hào quang của muôn Sáng Tỏ
Chúa, cái nghĩa chính bao quát tất cả là THƠ
Chúa là BÀI THƠ
Vĩnh viễn của HƯƠNG HOA, NHỊP ĐIỆU, MÀU SẮC, ÁI TÌNH.
Đó là Đạo Lý thu hội tại Vũ Trụ và Nhân sinh
Thế nhân cảm biết ĐẸP vì ĐẸP của chính NGƯỜI ĐẸP là ĐẸP. Người ngự trị cái ĐẸP
Mà ta chỉ là kẻ tôn thờ
RUNG ĐỘNG từ cao xuống ta
NGUỒN THƠ bắt đầu từ đó
Có điều, hai nghìn năm sinh sau cuộc đầy thân lầm than và vinh hiển
Thế hệ trôi chảy đã làm lạc đường ta, mây gió luân lưu làm phai mắt ta
Ta đã ở gần quả đất
Sống riết vào Nhân sinh: ta quên Chúa!
NGƯỜI THI SĨ toàn mỹ, toàn thiện không quên ta
THƠ NGƯỜI vẫn tỏ
ĐAU THƯƠNG vẫn nhịp với HOAN LẠC
LẼ SỐNG đi đôi với HY SINH
Kết nên chất thiêng, THƠ bất tận
Đời Người đã hết rồi trên cây Thánh Giá?
Nhưng một đời khác đã được tái tạo
Người sống lại trong cõi chết không chết (la Mort immortelle)
Và HƯƠNG, và HOA, và SUỐI NHẠC, và LÒNG TIN vẫn thơm lừng, cuồn cuộn.
Cõi đời hãy cố hiểu BÀI THƠ SỐNG đó
Bằng cái nhỏ biến ở một phần triệu sự cao sang kia

Nếu không là không hiểu gì hết
Ta không biết nỗi mong ước mênh mông nào
Trào vọt từ đáy tim ta ra
Ta không biết nỗi mơ tưởng nào đem ta đi
Một mình thẩn thơ trên bãi biển
Ta không biết sóng bể nói gì với ta
Bằng tiếng rên than âm u bất tận
Sóng bể như hỏi ta
Một điều gì mà không ai biết cả
Và lòng ta nữa cũng hỏi ta
Điều mà sóng bể hỏi
Trôi về đâu, về đâu, cánh buồm ngàn trùng
Mất tăm giữa muôn trùng sâu thẳm? ”

Ngoài ra, ông có viết vài tác phẩm văn xuôi như “ Mơ về nước Chúa”, “Vừa một kiếp người”…

Vài nét chấm phá về nhà thơ, nhà văn Paul Thérèse Hồ Dzếnh và một vài trích dẫn những tác phẩm đạo đặc sắc, thâm trầm, khắc khoải nhưng nồng nàn và phong phú của một tân tòng trên con đường tìm kiếm Chân-Thiện-Mỹ.

06/02/2018
Thérèse TB
Bài tham khảo:
- Nhớ nhà thơ Paul Thérèse Hồ Dzếnh - Lê Đình Bảng
- Nhìn qua những chặng đường thi ca Công giáo Việt Nam - Phạm Đình Khiêm
- Thi sĩ Paul Thérèse Hồ Dzếnh – Tú Ân
 

 Đọc lại phần một nhấn vào đây

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi