Tin mừng và cuộc sống

Hết lòng tha thứ

Ngày đăng:06-03-2018 |4:19 AM | 456 Lượt xem

“Tôi viết cho anh, người bạn vào giây phút cuối của đời tôi… 

Vâng, tôi cũng xin nói với bạn tiếng Cám ơn và lời Vĩnh biệt này… 

Ước gì chúng ta, những người trộm lành hạnh phúc, 

được thấy nhau trên Thiên đàng, nếu Thiên Chúa muốn, 

Người là Cha của hai chúng ta.” 

Đây là những câu cuối trong di chúc của cha Christian de Chergé, 

tu viện trưởng của một đan viện khổ tu ở Tibhirine, nước Algérie, châu Phi. 

Cha viết những câu này vào cuối năm 1993 cho một người nào đó sẽ giết mình. 

Ngày 21-5-1996, cha đã bị nhóm Hồi giáo vũ trang chặt đầu 

cùng với sáu tu sĩ khác trong đan viện. 

 

Cha Christian gọi kẻ sẽ giết mình là bạn, chứ không phải là kẻ thù hay sát nhân. 

Cha coi mình cũng là tên trộm lành chẳng khác gì anh ta, cũng cần được tha thứ. 

Cha chỉ mong gặp lại anh ta trên Thiên đàng, 

vì cả hai đều là con, cùng được tha vì được yêu bởi Thiên Chúa. 

 

Dụ ngôn hôm nay hẳn đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của cha Christian. 

Có hai người mắc nợ, cả hai đều là đầy tớ của cùng một ông chủ. 

Một người mắc nợ ông chủ một món nợ cực lớn, mười ngàn yến vàng. 

Một người mắc nợ đồng bạn mình một món nợ nhỏ, một trăm quan tiền, 

mà người đồng bạn ấy lại chính là người đang mắc nợ ông chủ. 

Cả hai đều không trả nổi và năn nỉ xin hoãn. 

Ông chủ chạnh lòng thương tha luôn món nợ cho người thứ nhất. 

Nhưng người này lại dứt khoát không chịu hoãn lại cho người thứ hai. 

Anh ta đã tống bạn mình vào ngục. 

 

“Đến lượt ngươi, ngươi lại không phải thương xót người đầy tớ đồng bạn 

như chính ta đã thương xót ngươi sao?” (c. 33). 

Lòng thương xót tha thứ của Thiên Chúa như dòng suối chảy vào đời tôi. 

Thương xót tha thứ chính là để cho dòng suối ấy chảy đi, 

chảy đến với người xúc phạm đến tôi nhiều lần trong ngày. 

Tôi tha bằng chính sự tha thứ mà tôi đã nhận được từ Thiên Chúa. 

Không tha là giữ dòng suối đó lại, và biến nó thành ao tù. 

Không tha là đánh mất cả những gì mình đã nhận được. 

Người mắc nợ ông chủ nhiều, đã được tha một cách quảng đại bất ngờ, 

nhưng sự tha thứ đó đã bị rút lại. 

Chỉ ai biết cho đi sự tha thứ mới giữ lại được nó cho mình. 

 

Chúng ta đều là người mắc nợ và đều là đầy tớ của Thiên Chúa. 

Tôi nợ Chúa nhiều hơn anh em tôi nợ tôi gấp bội. 

Sống với nhau tránh sao khỏi có lúc thấy mình bị xúc phạm. 

Chỉ tha thứ mới làm cho tôi đi vào được trái tim của Thiên Chúa nhân hậu. 

Chỉ tha thứ mới làm tôi được nhẹ lòng, và người kia được giải thoát.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Nguồn : WHĐ

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi