Tiếng lòng

Quê mẹ

Ngày đăng:11-05-2017 |3:02 PM | 561 Lượt xem

QUÊ MẸ...


*****

Con về quê Mẹ chiều nay,

Mùi quê thoảng gió heo may đầu mùa.

Quê Mẹ, nước mặn, đồng chua,

Nắng Hạ bỏng chiếu, Đông lùa ẩm chăn.

Quê Mẹ, sỏi đá, đất cằn,

Quanh năm lam lũ, nhọc nhằn đôi vai.

Sương chiều ướt bước chân chai,

Muộn màng vạt nắng, bóng ai trên đồng.

Bãi bồi, bến vắng ven sông,

Một tay bắt ốc, tay bồng con thơ.

Đầu trần, chân đất, bụi bờ,

Đàn con nhỏ dại, đang chờ, đang mong.

Oằn vai, gánh nặng, lưng còng,

Nào đâu giây phút, thong dong, nhẹ nhàng.

Vì con, vì cái nặng mang,

Bát cơm, manh áo, lại càng hi sinh.

*****

Sớm nay, ánh nắng bình minh,

Mẹ ơi, đẹp lắm, quê mình, thân thương.

Dẫu con khắp mọi nẻo đường,

Chẳng sao quên được quê hương, Mẹ à.

Dẫu ngày xưa lắm xót xa,

Dẫu cho nghèo khổ, Mẹ cha nhọc nhằn.

Dẫu cho sỏi đá, đất cằn,

Dẫu cho lam lũ, vẫn hằn trên vai.

Quê nghèo Mẹ vẫn miệt mài,

Cho con vững bước đường dài, tương lai.

Trần Ngọc Hân
21.02.2017

PS : Hình minh họa sưu tầm trên net theo đường link

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi