Tiếng lòng

Quê hương

Ngày đăng:30-03-2017 |8:39 PM | 1180 Lượt xem

QUÊ HƯƠNG

Tôi muốn viết bài thơ về quê hương, 

Như trong sách nơi nhà trường vẫn dạy,

Nhưng ngẫm nghĩ, viết thế nào cho hay,

Vì quê mình vốn xưa nay đói khổ.

 

Mỗi bữa cơm, vài củ khoai trong rổ,

Mấy củ hà,sâu đục lỗ chịt chằng,

Nếm củ khoai, mà miệng thêm chát đắng,

Cả nhà buồn, cố lẳng lặng mà ăn.

 

Quê mình nghèo, còn bao nỗi khó khăn,

Hai vụ lúa, vẫn nhọc nhằn cơm cháo,

Quen cái cảnh, ngày ngày đi vay gạo,

Mẹ vẫn bảo, biết khi nào khá hơn.

 

Cứ mỗi tối, trong ánh nến chập chờn,

Tôi ngồi học, ba mang đờn (đàn) ra gảy,

Khúc nhạc sầu quyện trong mùi nến cháy,

Tình quê hương, sao nghe thấy đượm buồn.

 

Đây dòng sông, muôn đời vẫn chảy tuôn,

Cứ chiều chiều, lũ trẻ con tắm mát,

Bên cánh đồng đang vàng ươm bát ngát,

Nghe đâu đây, hương ngào ngạt, chứa chan.

 

Dẫu quê hương, bao năm vẫn nghèo nàn,

Dẫu đói kém khi mùa màng thất bát,

Dẫu bát cơm lẫn hạt muối mặn chát,

Đến muôn đời vẫn bát ngát yêu thương.

 

Trần Ngọc Hân
30.03.2017

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi