Tiếng lòng

Chịu mọi sự sỉ nhục bằng lòng (02)

Ngày đăng:17-11-2019 |3:28 PM | 273 Lượt xem

TÌNH YÊU

Tình yêu nói ở đây không phải là bất cứ thứ tình yêu riêng biệt nào mà người ta thường đề cập đến trong cuộc đời, mà là một tình yêu tuyệt đối, một tình yêu hoá thân, Thiên Chúa. “Thiên Chúa là Tình Yêu” (1Ga 4,16).

Không thể có định nghĩa nào nói lên được bản thể Thiên Chúa hay hơn của Thánh Gio-an. Vậy mà vị Thiên Chúa ấy hạ mình sinh ra nơi máng cỏ Bê-lem, nghèo hèn, hôi hám, bẩn thỉu, sưởi ấm bởi chiên, bò, lừa, rồi phải trốn chui trốn lủi sang Ai Cập, sau này trở lại quê hương sống trong thân phận con một bác phó mộc, một cuộc sống không chắc đạt đến mức “thường thường bậc trung”, rồi khi trưởng thành, ở cái tuổi “tam thập nhi lập”, bước vào đời thì không có chốn nương thân, không nơi tựa đầu, bị coi là mất trí… cuối cùng là cái chết nhục nhã trên thập giá, bị coi như phường trộm cướp, chịu đóng đinh cùng với hai tên gian phi… và không có cả ba tấc đất để chôn thân. Đâu còn nỗi nhục nào hơn của vị Chúa làm người, chấp nhận chịu mọi sự sỉ nhục bằng lòng vì TÌNH YÊU. 

Tình yêu sẽ chiến thắng tất cả, cả nỗi nhục nhằn, sợ hãi, đau khổ. Với Đức Giê-su thì tình yêu còn chiến thắng cả cái chết. Chính vì thế mà Người mời gọi ta đón nhận, đi vào huyền nhiệm tình yêu của Người, chia sẻ và sống tình yêu ấy như chính Người đã sống. 

Sức mạnh của tình yêu ai có thể tưởng tượng ra nổi. Một tình yêu chân chính, đích thực có sức mạnh vô hạn. Những ai sở hữu nó đều có một khả năng có thể chuyển núi dời non. Từ tình yêu đôi lứa chân chính, đến tình yêu cha mẹ - con cái, rồi tình yêu Giáo Hội, Tổ Quốc đều như vậy cả.

Ngày xưa trong làng tôi thấy người ta thường bàn tán nhau về đôi anh chị nào đó yêu nhau mà bị gia đình hai bên, hoặc bên này hay bên kia cấm đoán, tới mức mắng nhiếc, chửi bới, thoá mạ, ngay cả đánh đập… từ gia đình, rồi bà con họ hàng, đến hàng xóm láng giềng… thậm chí có những người còn toát ra những lời cay nghiệt, đay nghiến, đại loại như “làm sao phải đâm đầu vào…, làng này thiếu gì con đẹp hơn… thiếu gì trai… thiếu gì nhà gia giáo…” mục đích chỉ nhằm làm cho hai người chia tay, thế mà rồi họ vẫn gắn chặt vào nhau như hai thỏi nam châm. Có những đôi đã tìm đến cái chết để chứng minh sự bất khả phân ly của tình yêu đích thực mà họ dành cho nhau.

Thật là :

“Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo, 

Ngũ lục sông cũng lội, thất bát đèo cũng qua”. (Ca dao)

Tình yêu là sức mạnh, là sự dũng cảm, can đảm, hy sinh, cho ta chấp nhận mọi thử thách gian lao, đau khổ. Nó cho ta khả năng dám vượt qua mọi biên giới, rào cản về màu da, sắc tộc, tôn giáo, văn hoá, ngôn ngữ, địa vị xã hội… vì người hay điều mình yêu. Tất nhiên cần phân biệt giữa tình yêu cao thượng, chân chính, đích thực với thứ tình yêu mù quáng, vị kỷ, coi mình là cái rốn của vũ trụ… tóm lại là chỉ đi tìm hạnh phúc cho chính mình.

Câu hỏi đặt ra là yêu thế nào để có thể đạt đến một tình yêu đích thực trong đời sống gia đình, xã hội và Giáo Hội ? 

Một bài hát tiếng Việt rất hay của nhạc sĩ Cao Huy Hoàng mang tựa đề “Xin Định Nghĩa Tình Yêu”, mang lại cho ta câu trả lời rất gần gũi, thân thương, vì nó diễn tả cách khá rõ ràng huyền nhiệm tình yêu từ Thiên Chúa đến cho mỗi chúng ta, nhắc nhớ ta cần sống ra sao. Tiếc rằng bài hát được xếp vào số những bài dành cho lễ cưới, nên không mấy khi được hát ngoài khung cảnh đặc biệt này, đáng tiếc thay!

“Hãy yêu như Giêsu chết đi cho dương gianĐóng đinh cho người mình yêu mến.Hãy yêu trong an vui, thủy chung trong đau thương,Sống trong cuộc đời đầy mến yêu”. (Cao Huy Hoàng)

Yêu là vậy. Giữa đời thường, dân gian còn nói được với nhau : “Một trăm cái lý không bằng một tí cái tình”. Còn ta là ki-tô hữu, có Giê-su trong mình, ta làm gì, nói gì cho tha nhân, ta có đặt “CÁI TÌNH” (tình yêu) trên “CÁI LÝ” hay không?

“Hãy yêu đi rồi làm gì thì làm” - “Ama et fac quod vis”, thánh Au-gút-ti-nô (354-430) nói. Câu này còn được dịch theo một cách khác : “Yêu thương rồi hãy làm những gì bạn muốn”.

(còn tiếp)

Lm Phê-rô Nguyễn Văn Diện

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi