Lẽ sống cuộc đời

Ánh mắt

Ngày đăng:13-10-2017 |1:48 PM | 1564 Lượt xem

Ánh mắt

…“Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều

Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu…” (Lệ Thu)

- 1 -

Ở sân bay, bà mẹ tiễn cô con gái đi lấy chồng xa, ở một xứ sở xa xôi mà bà biết cuộc sống ở đó tốt hơn ở quê nhà bà nhiều lắm. Nhưng sao bà vẫn lo, vẫn sợ, vẫn cảm thấy bất an… Con gái bà còn quá trẻ, nó lại không biết gì nhiều về chồng tương lai của nó, không biết có nghĩa là chưa hiểu, không hiểu thì chưa thương. Làm sao con gái bà có thể sống với một người chồng mà nó chưa hiểu, chưa thương nơi đất khách đủ thứ lạ lẫm đó. Sao bà không ngăn cản con gái cuộc hôn nhân này?! Kinh nghiệm đau khổ của cuộc đời bà, cuộc hôn nhân thất bại của bà, tuổi thơ bất hạnh, buồn nhiều hơn vui của bà và của con gái bà… không đủ để bà khuyên con đừng ra đi về nhà chồng, đừng quá ngây thơ tin tưởng vào con người, vào cuộc sống. Bà ngắm con gái, gương mặt trong sáng, hiền lành, chịu thương chịu khó, nó đã chịu đựng, chấp nhận những bất hạnh đến với nó bằng một tâm hồn tuy non trẻ nhưng vô cùng nhân hậu, hồn nhiên và rất có tình có nghĩa. Không, bà không thể nói lời bi quan, khuyên con gái của bà đừng ra đi! Bà chỉ biết nhìn con, ánh mắt bà là cả một trời yêu thương, lo lắng, xót xa, buồn tủi. Ánh mắt bà nhìn cô con gái độc nhất yêu quý sắp sửa rời xa để đi vào một tương lai còn mờ mịt. Ánh mắt của những giọt lệ giấu sâu trong cuộc sống thiếu may mắn của bà nhìn con gái, mong ước cho cuộc sống nó tốt đẹp hơn. Ánh mắt đong đầy lời cầu nguyện chân thành xin Chúa thương lo, dắt dìu, bảo vệ con bà nơi đất khách quê người, với những người xa lạ… Ôi, sao bà chỉ biết nhìn con mà không nói được lời nào !

- 2 -

Bãi biển vắng người một buổi chiều mùa đông, một người mẹ trẻ và một cậu con trai khoảng 7 tuổi đang dạo chơi. Gương mặt người phụ nữ thoảng nét buồn đau nhưng cố giấu để chơi đùa với con trai. Hai mẹ con chạy giỡn trên bãi cát, chơi trò nhắm mắt tìm bắt được nhau. Những tiếng cười nắc nẻ, trong trẻo vang lên sưởi ấm không gian hiu quạnh, gương mặt cậu bé sáng bừng niềm vui, đỏ hồng trong tiết trời se lạnh. Mẹ của cậu như quên hết những muộn phiền, nụ cười của cô rạng ngời trên khuôn mặt xinh đẹp, từ ái. Họ chuyển sang chơi tìm nhặt những vỏ ốc đẹp, những hòn đá nhỏ có vân và màu sắc lạ. Cậu bé reo mừng khi tìm được một con ốc to, mẹ cậu bảo cậu áp con ốc sát vào tai sẽ nghe được tiếng sóng biển, cậu bé làm thử và quả đúng như vậy, cậu nghe có tiếng sóng và cả tiếng gió biển rít nhè nhẹ trong tai, cậu vô cùng ngạc nhiên, thích thú nhìn mẹ nể phục, ôi mẹ của cậu sao biết nhiều điều thú vị, hay ho thế nhỉ! Mẹ nói cậu nhắm mắt để nghe tiếng sóng và hít thật sâu để ngửi thấy mùi vị của gió biển, nồng nồng, mằn mặn. Cậu làm theo, đôi mắt riu ríu nhắm không kín, hai cánh mũi phập phồng hít hà hơi biển trông thật đáng yêu, người mẹ hạnh phúc nhìn con với tình thương vô biên như đại dương rộng lớn trước mặt họ vậy. Cậu bé ôm lấy mẹ : “Mẹ ơi, con thương mẹ lắm!”. Họ ôm nhau và hôn nhau trìu mến. Cậu con trai chạy tung tăng khắp nơi để tìm thêm những mảnh vỏ sò, vỏ ốc… Mẹ cậu nhắc con đừng chạy xa quá. Chú bé đang tìm kiếm sau những tảng đá to bỗng nghe tiếng mẹ la lên : “Con ơi!” Cậu quay tứ phía tìm kiếm và chạy mau về hướng có tiếng kêu của mẹ, hai tay vẫn còn nắm chặt những vỏ ốc, hòn đá. Đến nơi, cậu thấy mẹ cậu nằm sóng soài trên cát, mắt mở to, kinh hoàng, hốt hoảng. Ngồi cạnh bên là một người đàn ông tay còn cầm con dao đẫm máu vừa rút ra khỏi cơ thể của mẹ cậu. Buông hai bàn tay, những con ốc rơi lả tả xuống bãi cát cậu nhìn trừng trừng người đàn ông, ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa căm thù của một cậu bé 7 tuổi. Ông này vừa đâm mẹ mình, làm đau mẹ, sao lại như vậy được? Ánh mắt cậu to tròn, long lanh vì tức giận, đau đớn nhìn chăm chăm như muốn thu trọn, chụp lại, ghi tạc hình ảnh kẻ đã hãm hại mẹ của cậu. Ôi, ánh mắt trẻ thơ, non dại sao sớm chất chứa hận thù…?!

- 3 -

Trên sân ga đã nhá nhem tối có hai người đang chia tay. Dường như cuộc chia ly này làm họ đau lòng lắm! Trời đã bắt đầu đổ sương lành lạnh xuống băng ghế họ ngồi nhưng họ vẫn chưa muốn rời nhau. Nội tâm họ đang giằng xé và đau đớn nhưng họ đã quyết định. Quyết định thật khó khăn và đòi hỏi một ý chí, một tình yêu cao thượng vượt lên trên tình yêu tầm thường, một đức tin sâu xa, lòng tôn trọng và cả hy vọng nữa. Vì “nếu không phải nhờ hy vọng, trái tim sẽ tan vỡ.” (If itwere not for hopes, the heartwould break – Thomas Fuller). Giữa họ có sự cảm thông, thấu hiểu, hài hoà ; những sở thích, tâm tư, tinh thần… của hai người thật đồng điệu. Những điều mà họ không có được với người bạn đời của họ. Không thể gọi là say nắng vì họ đều là những người chín chắn, trưởng thành. Và vì thế bây giờ họ quyết định chia tay, vì hai người đã có giao ước. Họ đều ý thức được hạnh phúc gia đình họ đang có được gầy dựng qua bao khó khăn, gian nan, thử thách. Trách nhiệm, bổn phận đối với gia đình, người thân của họ luôn là ưu tiên. Cuộc sống thật éo le, nghiệt ngã cũng như thật rộng lượng, khoan dung. Con người cũng vừa yếu đuối, vừa mạnh mẽ, vừa thấp hèn, vừa cao đẹp… Họ nhìn nhau trong thinh lặng, cái nhìn trước lúc phân ly nhiều cảm xúc. Lời của đôi mắt, cửa sổ của tâm hồn, nói nhiều hơn và sâu sắc hơn lời từ môi miệng. Ánh mắt của họ nhìn nhau thật tha thiết, khắc khoải nhưng cũng quả quyết ; ánh mắt của đau buồn xen lẫn ủi an, ánh mắt của quý mến và trân trọng. Đẹp thay cái nhìn của sự trở về với những giá trị đích thực !

- 4 -

“Chúa quay lại nhìn ông, ông sực nhớ lời Chúa đã bảo ông : “Hôm nay, gà chưa kịp gáy, thì anh đã chối Thầy ba lần.” Và ông ra ngoài, khóc lóc thảm thiết ». (Lc 22,61-62)

Đức Giê-su đã quay lại và nhìn ông Phê-rô, ánh mắt Người buồn nhưng đầy tin tưởng, xót thương và tha thứ. Ánh mắt Đức Giê-su xuyên thấu tâm can của Phê-rô. Người biết ông yếu đuối thế nào, sẽ vấp ngã ra sao. Ánh mắt Người như kéo Phê-rô lên khỏi nỗi ngượng ngùng, hoảng sợ ; nâng đỡ kẻ xấu hổ vì đã nói dối ba lần. Ánh mắt Đức Giê-su thông cảm, bao dung đã làm thay đổi tâm hồn Phê-rô. Ông ăn năn, thống hối, bật khóc để rồi luôn yêu mến, trung kiên với Đức Giê-su và đón nhận sứ mệnh “chăm sóc chiên của Thầy.”

“Hãy để ánh mắt của Chúa Giê-su nhìn đến bạn, bạn sẽ biết tâm hồn mình cần phải thay đổi những gì.”( Đức Thánh Cha Phan-xi-cô ngày 22/05/2017).

Thérèse TB

Chia sẻ

Ý kiến phản hồi